Hỡi ơi !
Súng giặc đất rền,
Lòng dân trời tỏ.
Ba năm công cho sữa,
xưa ắt còn danh nổi tựa phao,
Một trận set xuống mem,
thân tuy mất tiếng vang như mõ.
Nhớ linh xưa
Côi cút làm ăn,
Chăm chút cho sữa,
Chưa quen phải ở ngoài rừng
Chỉ biết ở chuồng chăm lo ăn Cỏ;
Việc cấp Host, việc post nhạc, việc ban, việc reg ACC,
tay vốn làm quen;
Tập quen làm mem tím
Chắc chưa từng nghĩ.
Tiếng phong hạc phập phồng hơn mười tháng,
trông Quan thay đổi như nắng hạn trông mưa.
Mùi tinh chiên vấy vá đã ba năm,
ghét thói chậm chạp như nhà nông ghét cỏ.
Đêm thấy quân giặc che trắng lớp,
những muốn ăn gan;
Ngày xem binh đoàn giặc hành quân,
toan ra cắn cổ.
Một mối xa thư đồ sộ,
há để nói nặng nói đau;
Hai vầng nhật nguyệt chói lòa,
đâu dung lũ chỉ biết ngồi trên chỉ chỏ
Nào đợi ai nói tới nói lui,
phen này xin ra sức đoạn kình.
Chẳng thèm trốn ngược trốn xuôi,
chuyến này dốc ra tay gạt bỏ.
Khá thương thay
Vốn chẳng phải tay ăn nói hay ho
theo giòng diễn văn chính trị;
Chẳng qua là dân nói thẳng nói ngay,
Vì nghĩa cả nên đành đem thân ra nói trước
Mười tám ban võ nghệ, nào đợi tập rèn;
Chín chục trận binh thư, không chờ bài bố.
Mặc kệ quân giặc bắn đạn nhỏ, đạn to,
xô cửa xông vào, liều mình như chẳng có.
Trước mời họp, sau mới đánh
làm cho cả thất kinh hồn vía
Người hè trước, Người ó sau,
Quân giặc hãi đem thân chạy trước
Cứ tưởng rằng
Trời yên bể lặng
Bò có thể ung dung ngồi gặm cỏ
Chẳng dè đâu Quân giặc lại trở về
Lần này làm Chủ trại Bò thế mới đau
Phen này chắc thân Bò tan tác
Ôi !
Gặp lúc trời đang hạn hán
Bò hết Cỏ để mà ăn
Còn gặp phải bà sis chuyên gia vào vắt sữa
Bò cảm thấy đau đớn tâm can
Bao nhiêu năm cho sữa cũng chẳng là gì cả
Quyết phen này phải tìm đường tẩu thoát thân
Sống ngoài rừng cho yên ổn tinh thần
Thời gặp lúc có chiếc xe Đờ Dim trước cửa
Phóng ào ra
Ngẫm nghỉ lại?
Bao nhiêu năm uống sửa bò
Bao nhiêu năm Bò bao phen cống hiến
Đành phong Bò làm VIP
Để khỏi nói mình lại quên ơn
Hỡi ơi !
Bớ Bò ở đâu? Về đây hưởng VIPPPPPPPPPPPPPPPPPPPPPPPPP
posted on Jan 15, 2008 3:52 AM ()